vhnt, số 332
25 September 1997
Trong số này:
thư vhnt.......................................................... BBT
T h ơ:
1 - Trăng Thu Dương Thế............................... Hàn Trân
2 - Xa vắng................................................ Ý Liên
3 - Mây bay quanh chốn cũ miệt mài...... Nguyễn Ðăng Tuấn
4 - Im Lặng.................................................. Ý Nhi
5 - Thu mộng ước........................... Phan Lê Ngọc Diễm
6 - Ðầu Thu Khóc Bạn........................................ Ianb
7 - Sông Thu.............................................. Khải Minh
8 - Tuyệt nhiên, những mùa thu năm tháng.......................... Ðinh Yên Thảo
D i ễ n Ð à n V ă n H ọ c:
9 - Tuỳ bút tháng chín......................... Trần Minh Hiền
T r u y ện N g ắn / S án g T ác:
10- Chiều chiều lại nhớ chiều chiều..................... Lê Việt Ðiểu
11- Trăng, Sao và Bóng Lá............................... Ý Liên
Mùa thu! Mùa thu của tuổi thơ trong mỗi người là ánh trăng vằng vặc với chiếc lồng đèn ông sao, đèn con cá và những mẫu chuyện cổ tích bà ngoại kể về chú Cuội, chị Hằng. Lớn hơn chút nữa, mùa thu là những rung động đầu đời trong mỗi người về cô/anh bạn học trong buổi chiều lá vàng rơi rụng.
Người ta bảo rằng mùa thu là mùa của những người làm thơ hay viết văn. Có lẽ nó bắt đầu từ những kỷ niệm êm đềm của giòng sông tuổi thơ, tuổi mới lớn hay cũng có thể bởi cái giao mùa đầy cảm xúc của không gian. Trên diễn đàn Ô-thước của vhnt, Khải Minh bảo: " Ai cũng muốn nghe về thu, viết về thu, đi lang thang, mơ mộng suốt cõi thụ Thu có nỗi buồn vô cớ và có cuộc tình chưa traỗ. và thu hóa thơ".
Vậy thì mời bạn đi lang thang trong những cảm xúc thu của một đôi cây viết trên vhnt trong số báo hôm nay, để cùng chia xẻ cái thu bàng bạc đâu đó quanh mình.
Chúc bạn một ngày thu thanh bình.
thân ái,
PCL/vhnt
Trăng Thu Dương Thế
Ðèn ai đó soi trộm phòng đêm vắng
Giấc say nồng bẽn lẽn gió vào thu
Gối chăn mơ nhầu nát vết hoang mù
Cung nguyệt đó tõa tình lên bóng ngọc
Ðêm chợt thức mệt nhoài chân kẽ tóc
Ðồi truy hoan đỉnh loạn lá từ bay
Trời im nghe nhạc thở vọng tối dầy
Trăng mê ảo lướt da trần say đắm
Tóc giai nhân quấn ngang hàng liễu rậm
Cỏ bời bời tơ quá làn xanh non
Núi con con thấp thỏm con đường mòn
Bàng bạc trắng thuông dài trôi cuối vực
Nghe ươn ướt hương hoa trầm nhẹ lướt
Tay trần gian dính mộng ngỏ thiên thai
Vết yêu thương giăng mắc lên nóc dài
Chân rời rã cười cùng trăng chếch bóng
Xin nâng nhẹ giữa nàng thu lóng cóng
Tình chảy hoài nhô nhấp tận lòng đêm
Ðèn tròn xoay êm ái khoảng da mềm
Vùng dương thế ôm trăng thu vào mộng
Hàn Trân
Xa vắng
Người đi từ mùa đông
mưa đã na t trong lòng
giông tố trời phố nhỏ
lệ tiễn người mênh mông
Người vĩnh biệt mùa xuân
tháng giêng mưa ngập ngừng
cành lan buồn thôi nở
cúc rũ tàn bên sông
Người xa xôi mùa hạ
sân vắng thềm rêu rong
nắng rớt trên đường lạ
ngói vỡ màu nhớ nhung
Người xa vắng mùa thu
sông xa về biển mù
tiếng đời nghe đã xót
trên nẻo về thiên thu
Người gom hết mùa thu
sen khô giữa ao tù
chim lạc loài nhớ mẹ
nhớ một đời vô tư
Người theo gió mùa thu
hắt hiu con ngõ mù
lời ấm nồng một thuở
đau một màu trăng thu.
Ý Liên
Mây bay quanh chốn cũ miệt mài
đôi vai gầy tìm ngày dãi nắng
mưa mùa thu
lụa tháng chín đầy
con phiền muộn rơi dòng thác
chảy quanh quanh ghềnh đã lỡ thì
xuân hương
người khuất mặt ra đi
con cá nhám
quẫy cùng mây
như thiếp cùng phương lạ
con buồn tôi
tha thiết
gọi em qua
mầu hoàng hoa tôi vàng thêm lá
mật giải đầu
tiêu lãng chút mùa qua
con chim khuyên
hay giọt mưa buốt lạnh
sợi nắng quê nhà tơi tả
như ai về
chốn cũ nằm yên
cùng thương tiếc
Nguyễn Ðăng Tuấn
Im Lặng
Nói làm chi khi mùa vừa thay lá
Hắt hiu buồn lặng lẽ đón thu sang
Nói làm chi khi lòng bỗng ngỡ ngàng
Khi chợt nhận.....hồn chỉ còn một nửa
Nói làm chi rồi ngàn năm vẫn vậy
Chỉ lặng nhìn rồi nhẹ bước ra đi
Nói làm chi khi chẳng vương vấn gì
Ði xa rồi chẳng mang niềm lưu luyến
Nói làm chi khi biết chẳng còn duyên
Lòng hóa đá chôn sầu theo mộng ảo
Nói làm chi cho lòng thêm sầu não
Lỡ quên rồi, giữ mãi giọt lặng thinh
Ý Nhi
Sept 20, 97
Thu mộng ước
Nhẹ nhàng
Em bước vào thu
Hồn thơ
Mộng nhỏ
Gió lùa áo em
Uá vàng
lá rụng
sân trường
Ôm nghiêng cặp sách
Gót hồng
Nhẹ buông
Mộng mơ
Tràn ngập
Lối đi
Của đôi chân nhỏ
đón thu
Vào đời.
Violette - Phan Lê Ngọc-Diễm
9/14/97
Ðầu Thu Khóc Bạn
Em ơi thơ đã rách rồi
Trách lời chi bạc trách đời chi cay
Ðêm nằm mộng gác đầu tay
Mỏi trông trời sẽ còn đày bao lâu
Yêu cho lắm, ghét cho nhiều
Giết cho nhau cạn bấy điều ăn năn
Ðêm nằm thức trắng cùng trăng
Bóng in trên đất những lằn oan khiên
Thơ rơi như lá, đầy hiên
Tiếng khô nào vỡ rụng xuyên cửa lòng
Then cài, chốt đóng vừa xong
Mà nghe như cả mùa đông trở mình.
8'97
ianb
Sông Thu
Gió thu đằm đằm hàn trân thảo
vũng ảnh trần ai mặc mặc sầu
ảo tưởng làm người trôi hận hận
dung nhan sử sách gợn đau đau
Cô tịch đường trăng thu khách lạc
địa đàng vô thức tội tình nhau
Bóng ma đãng tử mô hằng kiếp
nét đẹp thu phai lạnh mắt Châu
thu trùng trùng thu qua xứ lạ
thơ hành nhân loại trì trì đâu.
Khải Minh
Tuyệt nhiên, những mùa thu năm tháng,
Chiều mùa thu, sân trường nhạt nắng
Rơi rụng trong ta dăm lá vàng,
Có chú sóc con, trên thảm cỏ
Lặng lẽ một mình
như ta nơi này,
như em. Xa ấy
Nhìn mùa thu...
để nhớ những mùa thu
Nếu em tin vẫn còn sự hiện hữu
Cái tất nhiên,
Trong muôn vàn điều gọi ngẫu nhiên,
Thì dẫu sân trường,
tiếng thở dài choàng nửa băng ghế đá
hay lững lơ trên những ngọn lá vàng.
Ta vẫn mang tình em, những mùa thu năm tháng,
Như một điều chắc chắn,
Và tuyệt nhiên.
Ðinh Yên Thảo
TÙY BÚT THÁNG CHÍN
Tháng chín đến với tôi với nhiều sự kiện đặc biệt. Ðúng 2 năm tôi sống ở Hoa Kỳ. Hai cái chết của 2 người phụ nữ nổi tiếng mà tôi vô cùng yêu mến: Diana và Mẹ Teresa. Ðặc biệt là cái chết của Diana làm cho tôi có dịp nhận ra một điều khá lý thú với tôi. Ðó là thái độ của mọi người đối với Diana.
Tôi đã đọc những ý kiến khác nhau trên SCV (internet) về công nương và tất cả những tin tức liên quan ở báo chí và truyền hình. Tất cả gợi cho tôi thật nhiều những suy ngẫm nghiêm túc về thân phận của con người mà vốn đã ám ảnh tôi từ lâu. Rồi một cái chết của một người đàn ông ngoài 30 tuổi lại khoáy động tâm trí tôi. Một cái chết tự huỷ mình, một cái gây xúc động nhưng không được chia sẻ đúng mức. Không phải sự ghen tương khiến cho anh làm việc đó mà sự tuyệt vọng của một người đàn ông rất thương vợ nhận ra rằng mình đã để mất người mình yêu mến nhất về tay kẻ khác trước mắt mình. Không nên nói nhiều về sự hèn nhát hay sự ngu xuẩn. Mà phải nói về sự hy sinh.
Tháng chín gợi cho tôi nhiều cảm nghĩ của buổi tựu trường xưa cũ trong ký ức. Tháng chín còn gợi cho tôi kỷ niệm về những Tết Trung Thu của thời thơ ấu. Tháng Vu Lan đã qua một tháng nhưng những ray rức không nguôi của tôi về cha mẹ thì vẫn còn cồn cào mãi. Cuộc sống thì cứ thản nhiên trôi qua và người đời thì cứ vô tình. Chỉ có thật ít những kẻ ngồi bên biển vắng hay trong căn phòng câm lặng để suy tưởng về đồng loại và thế giới. Ðể một sáng mai thức dậy vội vã đến hãng làm, kẻ đó tự hỏi rằng liệu mình có còn sống hay không?
Orlando,september 21,1997
TRẦN MINH HIỀN
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Nhớ nồi xôi nếp nhớ niêu nước chè.
Cứ mỗi buổi chiều về là một ngày qua đi. Một ngày qua đi là mình lại thấy thêm một tuổi, cằn cổi thêm một chút, lớn thêm một chút (chớ hổng có già đâu nghen). Tuổi càng lớn con người có khuynh hướng nhớ về chuyện buồn vui thời quá khứ đã qua.
Quá khứ là cái gì khó nói, khó diễn tả, khó trình bày... Nhưng nó như cái đuôi đi theo con người ta miết, day không đứt, bứt không ra, nó bám chặt cứng ngắt vô con người, nó theo con người ta tới tận cùng trời cuối đất.
Lúc trẻ vì mãi miết lo; lúc nhỏ lo học lo chơi, lớn thêm một chút lo bồ bịch gái trai, lúc có sự nghiệp, có công danh thì lo mà giữ, chưa có thì lo làm sao cho có... Dzì dzậy cho nên không có thì giờ cho cái buồn vui thời quá khứ lộ diện. Ðợi đến cái tuổi xế chiều, cái tuổi không còn lo được thua còn mất, thì nó mới lừng lững trồi ra, ray rức gặm nhắm.
Người ta hay nói tuổi trẻ nhìn tới, tuổi già nhìn lui, nhưng tới lui gì thì cũng có chuyện hết.
Vậy mới có chiện chớ. Tỉ như "chiều chiều lại nhớ chiều, nhớ nồi xôi nếp nhớ niêu nước chè". Cắc cớ thiệt, nhớ gì hổng nhớ lại nhớ chiều chiều, rồi lại nhớ xôi với nhớ nước chè.
Nhớ buổi chiều có lẻ bởi vì buổi chiều không khí nó mát mẻ, buổi chiều công việc đồng áng mới xong, buổi chiều là bắt đầu vào hoàng hôn, có tiếng đàn trâu về đến ngỏ, có tiếng sáo diều vi vu ngoài đồng, có tiếng chim gọi đàn, tiếng gà mẹ kêu con vô chuồng, tiếng con heo ụt ịt, con vịt con gà lục tục tìm chổ ngủ.
Buổi chiều quây quần bên mâm cơm, bên ánh đèn dầu... và mọi chuyện bắt đầu.
Buổi chiều hôm đó như mọi buổi chiều khác, anh Tư gát mái chèo ngâm nga câu thơ cổ anh rất thích, mà anh quên phứt tên tác giả:
Gát mái ngư ông về viễn phố
Gõ sừng mục tử lại cô thôn
Trên cánh đồng cũng có vài đứa chăn trău đang đánh trâu về, chớ hổng có gõ sừng trâu thơ mộng như trong thơ. Anh phủi phủi đôi tay vào cái quần đã cũ, móc trong lưng quần gói thuốc rê rồi vói tập giấy nhựt trình nhét ở sạp ván chiếc xuồng. Anh ngồi xuống thủng tha thủng thỉnh cuộn một điếu to như con sâu kèn, che tay bật lửa bập bập mồi thuốc. Rít một hơi dài nhả khói bay tùm lum sảng khoái ra cái cái khoảng không gian nhuộm vàng bởi ánh nắng chiều hắt xuống mặt sông lóng lánh như giát vàng lung linh. Ngước mắt nhìn đàn chim đang bay liệng trên cao, và anh cất tiếng hò:
Hò...hò...ò...ò...ớ...ơi.
Ước gì có cánh như chim
Bay cao liệng thấp hò...
Hò...ò...ò...ớ...ơi
Bay cao liệng thấp di tìm người ơ...ơ...thư...thương.
Tiếng hò của anh trong và cao vút nhả vào không gian tiếng ngân nga còn vang vọng rất lâu mới dứt. Anh Tư đứng dậy ra be xuồng thọc chưn xuống dòng sông khuấy khuấy một hồi, anh bổng thở dài. Có tiếng ai đó trên bờ vọng xuống làm anh giựt mình.
"Gớm thiệt, ước gì mà ước quá dzậy anh Tư...Chà chà người thương ở đâu mà xa dữ thần dzậy anh Tư?"
Anh Tư ngước lên, trống ngực đánh liên hồi như trống trận. Tâm sự của anh dấu kín thưở nay bây giờ bị người ta biết. Như thằng ăm trộm bị bắt quả tang, anh Tư chống chế.
"Dạ, chào cô Hai. Tui đâu có dám ước mơ gì đâu cô Hai. Tui buồn buồn hò bậy vậy mà cô Hai." Rồi anh giả lả: " Cô Hai đi chợ dzìa, hả cô Hai?"
Cô Hai bận bộ đồ trắng có bông trắng nổi vân với chiếc quầm mỹ a bóng lưỡng, tay giử nón lá tay cặp rổ đang đi lần lại mé bờ bao.
"Ừa! tui đi chợ mua trầu cho má tui. Chèn ơi, ngoài chợ có đám hát mới dzìa con nít nó chạy theo coi đào coi kẹp đông dữ thần vậy đó anh Tư."
"Họ hát tuồng gì đó cô Hai. Chắc lại mấy tuồng cũ. Chán chết"
Cô Hai lẳng lặng không nói gì, cô đứng dòm anh Tư trân trân làm anh Tư muốn độn thổ. Anh Tư tuy đã lớn sộn nhưng còn nhát gái lắm, anh hay mắc cở như con gái. Mấy cô bạn hàng hay mua cá của Tư thường trêu ghẹo anh. Mấy cổ hay hát bài tân nhạc "Chồng hiền như con gái, lấy vợ xinh quá đi thôi hàng xóm ra xem cứ khen hoài..."
Thấy cô Hai đứng dòm không nói gì lại càng làm cho anh Tư thêm bối rối. Tay chưn thừa thải hổng biết để đâu, hết đưa lên gải đầu lại đưa xuống gải tai. Bỗng cô Hai cười như nắc nẻ:
"Nè, đầu anh Tư có chí phải hôn anh Tư."
Anh chưa biết trả lời làm sao, đang còn loay xoay như con gà mắc đẻ, thì cô Hai cắc cớ cất giọng làm tới:
"Hò...ò...ò...ớ...ơi.
Anh Tư ơi tui có điều muốn nói.
Hỏi anh đây có chịu nghe qua?
Tui ước gì anh hóa ra hoa
Ðể tui nâng lấy mà cài lên khăn.
Ước gì anh hoá ra chăn.
Ðể cho tui đắp, hò...
Hò...ò...ò...ớ...ơi.
Ðể cho tui đắp, tui lăn, tui nằm.
Mèn đét ơi! Anh Tư nghe hai cái lổ tai nó lùng bùng, mặt mày đỏ rần rần như người uống rượu. Anh nghe nóng hai bên lổ tai, anh biết cô Hai đang ghẹo anh như ấy cô gái khác trong xóm. Nhưng sao anh hổng thấy ghét, thấy giận như mấy cô kia.
Có tiếng bước chưn nhè nhẹ, không nhìn lên anh cũng biết cô Hai đang bước tới gần. Tiếng cô Hai nhỏ nhẹ:
"Anh Tư nè, bửa nay anh câu được nhiều cá hông dzậy anh Tư."
Anh vẫn im lặng, nhưng lần này anh ngước lên dòm cô Hai. Cô hổng có cái vẻ gì trêu chọc hết ráo. Trong ánh mắt cô như tỏa ra những tia sáng dịu dàng ấm áp, đối với anh ánh mắt đó hiền từ như mắt Mẹ Nam Hải. Anh vẫn còn lúng ba lúng búng trong miệng như ngậm hột thị. Tiếng cô Hai lại cất lên;
"Tui biết anh hiền, hay mắc cở tui hổng có chọc anh đâu. Tui nói thiệt mà, anh có cá hông để cho má tui vài con. Má tui khoái ăn món canh chua lắm. Anh lựa con cá bông lau nào bự bự để cho tui một con coi. Làm gì lóng cóng như gà mắc đẻ dzậy hổng biết, có ai ăn thịt ăn cá gì anh đâu."
Ðến lúc này anh Tư đã dạn dĩ hơn một chút, anh chẳng nói chẳng rằng anh bò vào trong khoang, dở nắp miếng ván sạp dưới đó là khoang rộng cá. Anh lựa một con thiệt là bự lấy dây bập dừa xỏ mang rồi đem ra đầu xuồng giao cho cô gái, miệng ấp úng:
"Dạ tui hổng lấy tiền đâu cô Hai. Một con biếu bà ăn lấy thảo. Gia đình cô Hai giúp đở tui nhiều mà."
Cô Hai lắc đầu:
"Ðâu có được anh Tư; công anh cả ngày ngoài sông mà. Nè! Hổng lấy nhiều thì lấy ít. Ðó tui để đó à nghen. Tui dzìa"
Cô Hai bỏ nắm tiền giấy trong khoang xuồng, cô đứng dậy cặp nón bước đi. Buổi chiều xuống thật thấp, miếng ráng vàng bây giờ chuyển sang màu đỏ ối như bông lựu. Mặt sông thấp thoáng lung linh, một vài con cá nhảy lên đớp móng. Buổi chiều trên sông im vắng, bến phà cũng thưa khách dần, con sông Hậu Giang lặng lờ trôi xuôi về phía cửa. Anh Tư lôi cái cà ràng bằng đất ra chuẩn bị nấu bửa cơm chiều. Một vài chiếc xuồng đậu gần đó đã có khói bốc lên ở khoang sau. Một ngày mệt nhọc rồi cũng qua, đời sống người dân miệt ruộng đơn giản, bình dị.
Anh Tư nhìn theo bước chưn cô gái thoăn thoắt bước dọc theo bờ, anh cất giọng hò lên nho nhỏ:
Hò...ò...ò...ò...ớ...ơ...ơi
Ðưa tay anh ngắt cọng ngò
Thương em thì thương lắm...hò.
Hò...ò...ò...ò...ớ...ơi
Thương em thì thương lắm nhưng giả đò làm ngơ.
Anh Tư nằm bật ngữa ra sạp thở một hơi dài như trút được gánh nặng.
Lê Việt Ðiểu
Trăng, Sao và Bóng Lá
Tôi khép cánh cửa phòng lại và bên ngoài đã là một thế giới khác. Cái thế giới ban ngày của những nụ cười trống rỗng của tôi và những câu chào hỏi nhạt thếch của những người đồng nghiệp trên hành lang dẫn đến phòng làm việc mỗi buổi sáng. Tôi quên cả những câu chuyện buổi tối của người gác dan kể về sự bận rộn với lũ cháu ngoại không cha trong khi đứa con gái bà đang có những bạn trai mới. Tôi cũng không muốn nhớ dáng điệu kiểu cách của con nhỏ Jenny mới vào làm trong khung cảnh bừa bãi luộm thuộm của căn phòng làm việc ở basement này. Tôi cũng không còn bực tức nhớ cái vẻ mặt kênh kiệu của thằng Jeff mỗi lần họp hành. Tôi cũng quên béng cái giọng nói sảng khoái của ông già Tom cao hứng kể về những buổi câu cá cuối tuần.
Bóng trăng dõi dịu dàng qua cửa sổ phòng tôi, mấy bóng lá cây ngọc lan ở hiên sau lung lay nhè nhẹ những vệt tối trên chiếc giường trống trãi của tôi. Tấm ảnh của mẹ ở đầu giường với nụ cười bao dung nhìn tôi như âu yếm như vời vợi. Nụ cười của mẹ bỗng trơ nên huyền ảo như màu trăng của những ngày hạnh phúc xa xưa.
Thuở ấy đường như xa lắm mặc dù thế giới đã chen chúc con người. Tóc tôi còn ngang vai, tóc tôi thắt bím, con gái lớn của gia đình tôi được ung dung chiếm giữ căn phòng thơ mộng ở lầu nhà sau với hai cánh cửa sổ mở rộng đón gió trời xuyên qua những cành bông gòn nặng trái. Những ô cửa kính do ba tôi thiết kế chạy dài theo bàn học đủ cho ngắm một khoảng trời đêm với những vì sao khuya những lần chong đèn trong mùa mùa thi cử. Ba tôi với ý định tạo cho tôi một phòng học nghiêm túc nhưng ông không biết rằng ông đã đem cả trời trăng sao và bóng lá vào cái đầu bắt đầu mộng mơ của tôi.
Những đêm trăng sáng như đêm nay những bóng lá cây bông gòn cứ đong đưa trên sàn nhà mang đến cho tôi nỗi sợ sệt những lần lén đọc " Liêu trai chí dị " của Bồ Tùng Linh từ đống sách cũ của cô tôi. Và ánh trăng cũng man mác mỏng manh như những lần tựa cửa nhìn bóng lá cây vông đồng nghe cô tôi kể chuyện cổ tích thuở lên năm.
Trương thuở đó thường hay đi dạo ngang nhà tôi theo lời chàng kể. Ngõ sau của nhà tô i dẫn đến con hẻm nhà trọ của chàng với thầy NLP. Ðèn phòng tôi chong suốt sáng, tôi học thì ít mà ngủ quên thì nhiều. Ngủ quên trên sách vở, trong bóng trăng len lỏi qua cửa sổ, và một ánh sao lẻ loi xa tít cuối trời qua ô cửa kính nhỏ xíu. Ðể từ đó trên trang vở toán của tôi có dăm câu ngớ ngẩn:
Trăng ngoài kia nằm ngủ
nửa mảnh buồn hắt hiu
có vì sao cô độc
nằm chầu trăng cô liêu
Thơ của Trương gửi đến tôi có ánh trăng. Chàng bảo "những lần đi qua nhà em thấy đèn còn sáng, anh biết em đang học bài anh mong làm chiếc lá cây đuợc ánh trăng soi bóng vào phòng em nhưng bóng trăng xa, của sổ phòng cao mà anh thì lặng lẽ bên dưới. Bóng trăng bỗng dịu hiền, hiền như nụ cười bao la của mẹ em". Lúc đó tôi mới để ý nụ cười hiền của mẹ, nụ cười mà Trương cho rằng làm chàng ấm lòng trong những ngày xa gia đình khi mà mẹ chàng ở mãi ngoài Hội An, thành phố tôi chưa bao giờ hình dung được.
Rồi từ đó trời thành phố bắt đầu mưa, những màn mưa thu hiu hắt đi qua, rồi những trận mưa day dứt, mưa vội vã đổ về. Trương mang chiếc aó đi mưa màu xanh thẫm hải quân đến gõ cửa nhà tôi nhờ chị tôi trao lại cho tôi chiếc hộp nhỏ đựng mấy cành ngọc lan mưa làm rụng đêm trước. Thơ của Trương nhuốm hơi mưa và hương ngọc lan. Chàng viết "Anh biết mẹ và em thích hoa ngọc lan như anh thích mỗi lần qua nhà em, mưa như trút nước, cái máng xối của nhà em chảy xối xả trên chân anh và những góc phố nước chảy mênh mông như một con sông nhỏ". Cái lãng mạng của Trương đã cuốn hút tôi, tôi tập tành đi trong mưa để đến thăm chàng, mưa chảy thành dòng quấn lấy chân tôi, mặt tôi, người tôi sũng nước. Tôi không đủ can đảm bước vào ngôi nhà trọ mới để thăm Trương vì cái ranh giới giữa thầy và trò vẫn là một rào chắn. Tôi trở về tự nhủ là mình điên và không bao giờ cho Trương biết về lần viếng thăm bất ngờ đó.
Rồi một hôm không phải ngẫu nhiên mà Trương đi lấy vợ, bóng trăng qua cửa sổ nhà tôi xanh xao. Tấm bảng gỗ có tên của tôi do em chàng gửi về từ vùng núi đồi Ðà lạt buồn hiu khô cứng. Quyển sách tiếng Pháp với cành hoa hồng còn lóng lánh giọt sương như giọt nước mắt với lời đề tặng "cầu chúc tên cũng như người" nằm chơ vơ trên bàn học. Tôi còn quá trẻ để có thể hiểu được chàng như tôi không hiểu được tác phẩm viết bằng ngôn ngữ dành cho tình yêu này.
Trương bảo tôi "Chúng mình không thể là hai nhân vật của Song Ngoại vì em có một người mẹ nhân hậu, nên anh đã chọn lựa để em có thể tiếp tục đi học theo ý gia đình và anh không giống như gã thầy say bí tỉ trên đường em sẽ nhìn thấy..."
Bài thơ của chàng tôi vẫn còn giữ, bài thơ viết về tôi theo sự tưởng tượng của chàng "cô bé có đôi mắt nhung trong những đêm cổ tích" bên cạnh những tấm hình của nhà văn Hemmingway mà chàng sưu tầm cho tôi. Con dấu có khắc tên tôi vẫn còn in đỏ trên những quyển sách chàng chọn lựa. Chỉ có chiếc nón bài thơ món quà từ Huế đã thất lạc vì tật lơ đễnh của tôi và chiếc vòng đá ở Chùa Non Nước lần chàng về thăm Hội An đã vỡ như một điềm báo trước.
Trăng vẫn dịu dàng soi trên gối của tôi và trên chiếc gối bỏ trống của mẹ. Ánh trăng không chan hoànhưng cũng đủ thắp sáng một kỷ niệm cũ càng và lung linh theo bóng lá. Và cũng là lúc tôi nhớ về góc phố bé nhỏ có những đêm mưa "phố bỗng là dòng sông uốn quanh" (*), có tôi đã khép kín trái tim mình.
Ý Liên
(*) lời nhạc của Trịnh Công Sơn